Luân Hồi
 
Tìm kiếm: Tìm trong :   TÌM KIẾM NÂNG CAO - new
Kính Thầy,

Cháu Ánh mới điện thoại cho con nói lại lời Thầy dặn.

Trước hết con kính lời thăm Thầy, kính chúc Thầy vô lượng... Read more
Trương Thị Gấm 
TIN TỨC >>  >Tin tức Phật sự >>  Thế Giới
Cảm Nhận Về Mùa An Cư Ở BODHGAYA
Bodhgaya –Nơi mà ngày xưa vị thái tử Tất-Ðạt-Ða ngồi tĩnh toạ thiền định trong suốt 49 ngày đêm đã đánh dấu rất là mầu nhiệm lưu truyền cho đến ngày này và mãi mãi về sau. Mỗi người con Phật ai mỗi lần đến Bodhgaya là cảm nhận được rất gần bên Ngài, mỗi bước chân tiến đến là cảm giác gần hơn.
Khi bước vào cổng ô !!! cảm giác… một trạng thái Niết Bàn xuất hiện ở tâm thức, an lạc vui sướng chưa khi nào cảm nhận trong người con, dường như con đã đến chốn mà con cần đến. Mỗi lạy như đang đảnh lễ Ngài trước mặt. Khi đảnh lễ rồi, đi vòng quanh tháp và thực hành thiền luôn nhớ đến lời dạy của Ngài. Ðức Bổn Sư chúng ta luôn dạy tất cả muôn loài thoát khỏi Vô - Minh để chứng Niết-Bàn.

Năm nay Tăng ni sinh du học ở Ấn Độ đã tổ chức theo truyền thống hàng năm mà Đức Thế Tôn đã dạy đó là Tăng chúng phải an cư để tịnh tu, thúc liễm thân tâm, sám hối tội lỗi đã có ý tạo từ vô lượng kiếp đến nay và tiếp tục tinh tấn tu hành để thành chánh quả. Ðức Phật thấy được chúng sanh phước mỏng tội dày mà thị hiện cõi Ta-Bà này mục đích là chỉ dẫn chúng sanh thoát màng vô-minh để chứng ngộ nhập Phật tri kiến.

Từ khi vị Thái tử Tất-Ðạt-Ða nhận thức được đời là bể khổ trầm luân, Ngài luôn trầm tư suy nghi tìm cách để giải thoát cho chính Ngài và muôn loài. Ngài quyết định rời gia đình đi tìm chân lý. Ngài thong tha đi vào rừng sâu nơi có các đạo sĩ tu luyện để học hỏi tu hành theo, nhưng chưa có đạo sĩ nào chỉ rõ sự giải thoát hoàn toàn rõ ràng thiết thực cả. Giờ đây một minh một bóng đi tìm con đường giải thoát hoàn toàn, Ngài đến dưới cội cây Bồ Ðề tại rừng Uruvela thuộc Bodhgaya tĩnh toạ thiền định. Trong bốn mươi chín ngày đêm nổ lực quán chiếu Ngài đã thấy rõ màng vô-minh che lấp bản tánh vố có trong con người đó là Phật tánh, một ánh sáng kỳ diệu loé lên trong Ngài lúc sao mai vừa mới mọc, ánh sáng ấy chính là lý thuyết tuyệt đối chỉ ra sự giải thoát hoàn toàn, nó tình bày sự vận hành các Pháp là như vậy, như thị. Lý thuyết này Ðức Phật gọi là "Lý Duyên Khởi:"

"Do cái này có mặt, cái kia có mặt.
Do cái này sanh, cái kia sanh."


Vô minh duyên hành; hành duyên thức; thức duyên danh sắc; danh sắc duyên sáu xứ; sáu xứ duyên xúc; xúc duyên thọ; thọ duyên ái; ái duyên thủ; thủ duyên hữu; hữu duyên sanh; sanh duyên già chết, sầu, bi, khổ, ưu, não khởi lên. Như vậy toàn bộ khổ uẩn này tập khởi".
Từ đây Ngài thấu rõ nguyên nhân khổ đau luân hồi chính sự tập khởi mười hai chi phần nhân duyên.
Lúc này đã đến canh một, Ngài chứng " Túc mệnh minh", Ngài thấu rõ vô lượng kiếp của Mình. đến canh hai Ngài chứng "Thiên nhãn minh", Ngài thấu rõ vô lượng kiếp quá khứ của chúng sanh, với các nghiệp nhân cũng như nghiệp quả, liễu tri con đường thọ nghiệp của chúng sanh. Sang canh ba Ngài tác ý nghịch chiều duyên khởi:

"Do cái này không có, cái kia cung không có.
Do cái này diệt, cái kia diệt."


Có nghĩa là do đoạn diệt vô minh một cách hoàn toàn nên hành diệt. Do hành diệt nên thức diệt. do thức diệt nên danh sắc diệt … cứ như vậy các chi phần khác lần lược đoạn diệt. Ngài liễu tri nguyên nhân của khổ đau và sự đoạn tận khổ đau. Lúc này Ngài chứng "Lậu tận minh" biết được đây là đời sống cuối cùng không còn tái sanh lại nữa. Trong đêm vắng lúc canh một Ngài chứng "Thiên nhĩ thông; Tha tâm thông; Thần túc thông", và cho đến canh ba thì Ngài chứng ðủ "Lục thông". Ngài nhập định suốt đêm để quán sát tường tận Lý Duyên khởi theo thuận chiều và đảo nghịch chiều. Lúc sao mai vừa mới mọc thì ánh sáng tuệ giác bừng sáng, màng vô minh biến mất. Ngài chứng đắc vô thượng chánh đẳng chánh giác, trở thành vị Phật Thích Ca Mâu Ni.

Toàn bộ giáo lý của Ðức Phật nói lên sự giải thoát, những lời dạy của Ðức Phật mục đích diệt trừ các phiền não ràng buộc bởi vô minh.
Vô minh là một trạng thái mê muội nên hiểu nhầm các pháp là thật. Nhưng thật ra các pháp duyên sanh mà hiên hữu ở đời, nó không tồn tại khi duyên chưa thành. "Pháp bất cô khởi". Ví như ngôi nhà kia dù đẹp rồi xấu dần đi theo năm tháng, dù nó kiên cố rồi cũng sập đỗ theo thời gian. Các pháp khác cũng vậy. Con người do nghiệp lực dẫn dắt nên khó mà liễu tri được giáo lý Phật Đà đã dạy,nhưng vẫn co người lãnh hội giáo lý Phật dạy, giống như hoa sen trong hồ nước mọc lên trong lớp bùn. Ðức Thế Tôn giảng dạy về Lý Duyên Khởi, tôn giả Moliyaphagguma hỏi: Bạch Thế Tôn, ai cảm xúc? Ai thọ? Ai khát ái? Ai chấp thủ?

Thế Tôn dạy: Như Lai chỉ dạy xúc, thọ, ái, thủ, … chứ không dạy người nào xúc, thọ, ái, thủ,… nên các câu hỏi đó không phù hợp với định lý duyên khởi. Câu hỏi phù hợp lý duyên khởi là: do duyên gì xúc sinh, thọ sinh,…? Do duyên mà có, vô duyên thì không có. "Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diên bất tương phùng". Khi Ðức Phật đưa hoa sen lên thì ngài Ca Diếp liễu tri. Chúng ta sống ở đời, mới sanh ra tâm vốn thanh tịnh là phật tánh vốn có. "Nhân chi sơ tánh bổn thiện". Do duyên tác động mà sanh ra các pháp thiện - ác vui - buồn lẫn lộn. Ai biết chuyển hoá đau khổ thành hạnh phúc, phiền não thành Bồ-đề thì phải tu hành đây là cách giải thoát đích thật. Người tu hành thật sự thì không còn thị phi chuyên tốt xấu ở đời, chỉ lo tu tập quán chiếu nội tâm để diệt các duyên sanh đang lưu chuyển ở tâm ý của mình và có lòng thương bao la không bờ bến, nói tóm là Bi ,Trí, Dũng đầy đủ. Vẫn biết rằng chúng ta là con người sống trong cõi Ta-bà đầy phức tạp này làm sao mà không thị phi thế sự được. Thị phi thế sự là chuyện hẫp dẫn con người, có ngời thị phi thế sự để xã hội tiến lên đó là bậc cao nhân, còn có người cũng thị phi thế sự thì làm xã hội đen tối con người rối ren, trong luật dạy là "trụ ðầu huyên huyên tap thoại" toàn nói chuyện tào lao không dẫn đến mục đích tu hành đó là hạng người sâu mọc. Nói tóm lại đã là người tu hành thì không có thị phi ở thế gian.

Niết-Bàn là trạng thái giải thoát hoàn toàn dù bất cứ ở nơi nào. Ví như đang ngồi thiền hay đi kinh hành hay ngồi trền xe tàu vv… Niết-Bàn con người phàm phu chúng ta đạt được chỉ trong khoảnh khắc mà thôi. Phật pháp thì vô lượng pháp môn tu, nhưng không ngoài pháp Lý duyên sinh. Chúng ta sống ở đời làm việc gì cũng đủ duyên mới thành. Ví như: Tăng ni sinh du học tại Ấn Ðộ đã tổ chức an cư tại Bodhgaya rất tinh tấn. Ai cũng biết đi du học là tất cả thời gian dành riêng cho việc học, nhưng Tăng ni không quên mình là tu sĩ nên tổ chức an cư là việc làm truyền thống hàng năm con nhà Phật. Phải nói rằng sự an cư viên mãn cũng là nhờ vào chúng tăng đồng tâm nổ lực tịnh tu và sự trợ duyên của chư Tăng và các vị phật tử xa gần về tinh thần và tài vật.

Mục đích an cư là tinh tấn tu hành. Trong thời gian an cư là ôn lại lời Phật dạy mà mình đã học được và học thêm những gì Phật dạy mà chưa học, và trì tụng kinh chú để thúc liễm thân tâm thanh tinh. Như chúng ta đã biết con người phước mỏng tội dày nên trong mùa an cư đây là duyên tốt nhất cho mỗi người tự sám hối, và đây là duyên cho tâm Bồ-đề dễ sanh dần dần đạt đến Bồ-đề tâm bất thối.
Giáo lý phật dạy thì vô lượng pháp môn tu, khi nói đến giáo lý thì phân tích rất nhiều chi tiết để hiểu, vần đề này để cho những nhà nghiên cứu phân tích tỉ mỷ kỷ hơn. Ở đây Chánh Tịnh chỉ nói theo cách cảm nhận đơn sơ trong cuộc sống hàng ngày và mình đã sống trong những ngày an cư ở Bodhgaya. Ai liễu tri được Lý duyên khởi, thì không còn sự trói buột bởi Vô minh ở đời người đó đạt đến tự tại Niết-Bàn.

Dưới đây là hình ảnh mùa an cư ở Bodhgaya.

An Cư

An Cư

An Cư

An Cư

An Cư

An Cư

An Cư

An Cư

An Cư
[Thích Chánh Tịnh]
(Source: )
  Google Boomarks   Google Buzz