Luân Hồi
 
Tìm kiếm: Tìm trong :   TÌM KIẾM NÂNG CAO - new
Kính Thầy,

Cháu Ánh mới điện thoại cho con nói lại lời Thầy dặn.

Trước hết con kính lời thăm Thầy, kính chúc Thầy vô lượng... Read more
Trương Thị Gấm 
TIN TỨC >>  >Tin nội bộ >>  Đạo Hữu viết
Mùa Báo Hiếu
Xin chân thành kính dâng lên chư Phật, Chư Bồ Tát và Chư Thánh Hiền Tăng. Kính nhờ năng lượng từ bi của chư Phật độ trì cho cha mẹ nơi chín suối vững tâm hướng về Tam Bảo.
" Xuân Qua Hạ mãn Thu Đông Trở lại,
Con tạo trớ triu nối tiếp xoay vần!
Đã bao lâu rồi xa cách người thân?
Hồi tưởng lại mà nghe lòng tê tái.

Xin chân thành kính dâng lên chư Phật, Chư Bồ Tát và Chư Thánh Hiền Tăng. Kính nhờ năng lượng từ bi của chư Phật độ trì cho cha mẹ nơi chín suối vững tâm hướng về Tam Bảo.

Bên vệ đường, rừng cây xanh rợp bóng, nắng cũng gay gắt. Nhìn những cành cây ta thấy rất hồn nhiên thư thái, thong thả tiếp nhận cái nắng mưa dung hòa của vủ trụ vạn hữu. Làn gió tây nhè nhẹ thổi qua làm giao động những cành cây phát ra âm thanh rì rào như đang chuyện trò tâm sự.

Cuối mé rừng bên ni vài cộng lá đã đổi màu. Chắc sắp tới đây màu vàng được phủ lên còn màu xanh phải ẩn tàn theo định luật, rồi màu đỏ phơi bày và rơi rụng, còn thân cây sẽ trơ cành trụi lá. Đó là sự báo hiệu của mùa Thu sắp về.

Mùa Thu được mệnh danh là mùa của Mẹ, của Cha, của Tổ Tiên gia tộc, bắt nguồn từ sự hiếu kính của Tôn giả, Mục Kiền Liên, người được Đức Thế Tôn tặng danh hiệu Đại Hiếu Ngài đem tất cả công hạnh tu tập và nhờ sự chỉ giáo của Đức Thế Tôn để cứu mẹ là bà Thanh Đề vì lúc còn sống Mẹ Ngài đã làm rất nhiều điều tội ác nên khi chết đoạ vào ba đường giữ, đó là địa ngục, ngạ qủi, và súc sanh. Nhờ sự chí thành, nên Ngài cứu được Mẹ Ngài lên cõi trời đao lợi. Ngài Mục Kiền Liên là tấm gương sáng chói, tượng trưng cho lòng chí hiếu đối với đấng từ thân. Ngài theo lời chỉ giáo của của Đức Thế Tôn thực hành pháp sám hối và nhờ chư tăng chú nguyện nên Mẹ Ngài thoát khởi cảnh đọa đày ở địa ngục, khiến muôn đời chúng ta không thể quên được. Kể từ đó, trong nhân gian gian chọn ngày rằm tháng bảy để tưởng nhớ công ơn sâu dày của cha mẹ hiện tiền và bảy đời qúa cố.

Vu Lan: Có nghĩa là giải đảo huyền ( tức giải cứu tội nhân). Cây có cội, nước có nguồn, làm con nên nhớ đến công ơn sanh thành dưỡng dục của cha mẹ và ông bà tổ tiên. Trong kinh báo hiếu Đức Thế Tôn dạy mười ân của cha mẹ sánh tựa núi Tu Di. Kẻ làm con phải trọn lòng hiếu kính. Bởi vậy hàng năm vào dịp lễ Vu Lan, mọi người khắp nơi, đều tổ chức trọng thể nhất là người phật tử, cung kính, nguyện cầu, nhờ năng lực của mười phương chư phật giải cứu những nghiệp chướng sâu dày cha mẹ ông bà qúa cố sớm siêu thoát, hiện tiền sức khoẻ an vui và hạnh phúc để cho tròn đạo hiếu kẻ làm con.

"Gió mùa thu mẹ ru con ngủ,
Năm canh trường mẹ thức đủ cả năm".
(Ru con Nam Bộ)

Đó là bài hát hay ca dao mà từ xưa tới nay chúng ta ai cũng nằm lòng không quên được. Không có thứ tình nào bằng tinh mẹ đối với con. Chín tháng cưu mang, ba năm bú mớm, năm canh trường, canh nào mẹ cũng có bên con, con mà rục rịch thì mẹ đã có mặt và cất tiếng hát ầu ơ. Trong bài "Tiếng hát mẹ ru" của (Nguyên Sơn) đã diễn tả rất chân tình của người mẹ, suốt năm canh mẹ đã bắt lấy hình bóng của hai con Vịt, một con đà một con đen. Mẹ đã hòa âm thành bài hát để có âm điệu mà vổ về cho có giấc ngủ yên lành. Tội cho Mẹ, và tội cho Cha đã thức sớm dậy khuya với không biết bao nhiêu khó nhọc cố làm sao để có được chén cơm manh áo cho con. Đức Thế Tôn đã dạy, ví như có kẻ nào ! hai vai kiệu cỏng cha mẹ đi chơi, sưốt cả mọi nơi, trên rừng dưới bể, mòn cả đến xương, máu chảy cùng đường, không hề ân hận, cũng chưa báo đáp được công đức cha mẹ. Thật vậy công ơn cha mẹ lớn tựa non cao, sánh cùng biển cả, đạo làm con làm sao trả hết nỗi công ơn sâu dày đó cho đủ chúng ta chỉ làm theo lời đức Thế Tôn dạy, tinh tấn tu hành nguyện cầu cho cha mẹ hồn nhiên thư thái.

Chiếc xe đang nhẹ nhàng quay bành thu hút thời gian của tốc độ vận hành. Bản nhạc:"Mừng Tuổi Mẹ" được cất lên với tiếng hát của ca sĩ Mộng Thi vừa trầm vừa bổng đang than thân trách phận với câu: "Mẹ già như chuối chín cây, gió lay Mẹ rụng! con phải mồ côi. Mồ côi tội lắm ai ơi, đói cơm khác nước biết người nào lo". Giọng ca rất truyền cảm, nhưng đầy đau đớn! khiến người nghe phải thầm rơi nước mắt, vì chính mình đã thật sự mất cả cha lẫn Mẹ mình đã mất những thứ cao qúi đó rồi , như mình mất một thứ cơm, một thứ nước, mà cho dù mình có đào xới khắp cả thế gian này cũng không kiếm được. Dù ở bất cứ độ tuổi nào mà cha mẹ đã qua đời thì chúng ta vẫn bơ vơ như thường. Cơm ở đây có nghĩa là cơm cha áo mẹ, còn nước ở đây là tình yêu của mẹ đối với con bao la như biển Đại Dương, thì mần răng mà mình tìm cho đươc, và trong bài hát có đoạn"mỗi mùa xuân sang mẹ tôi già thêm một tuổi, mỗi mùa xuân sang ngày tôi xa mẹ càng gần".

Thật vậy. Có hợp thì có tan, đó là luật vô thường nhân duyên sanh diệt dù có nếu kéo cũng chẳng đem lại mảy may nào, "dù biết như thế tôi vẫn phải tin mẹ, mẹ đang còn trẻ". Nhắm mắt lại hít vào một hơi thở và để hơi thở trở ra, mình sẽ thấy nhẹ nhàn an ổn rồi định tâm quán chiếu, mình lại thấy cha mẹ từ từ hiện diện và mỉm cười với mình, nếu mình, nếu biết vận dụng kinh quán niệm hơi thở mà Thầy Nhất Hạnh đã chỉ dạy thì mình sẽ thấy dù mùa xuân ấy tóc trắng mẹ bay và nụ cười của cha cũng đang hiện diện đem niềm vui tới cho mình trong giờ phút hiện tại.

Ôi! Sung sướng thay, cho những ai đang còn cha mẹ. được hưởng cái hạnh phúc chân thật tuyệt vời trong giờ phút hiện tại thì nên trân qúi và gìn giữ cái hạnh phúc đó. Và đau xót cho ai không còn cha mẹ, không được hưởng cái hạnh phúc tuyệt vời đó. Thôi thì mình cùng nhau thực tập bài kệ ( thở vào tâm tỉnh lặng, thở ra miệng mỉn cười, an trú trong hiện tại, phút giây đẹp tuyệt vời. ) để có được cái an nhiên tự tại đó. Nếu chúng ta chịu khó đem thân tâm về thực tại theo dỏi hơi thở của chánh niệm thì chúng ta sẽ thấy sự hiện diện của cha mẹ và chúng ta đang cùng chung một ý hướng trong giây phút này. Rồi mình sẽ nghĩ rằng mỗi mùa xuân sang mẹ mình già thêm một tuổi, và mỗi mùa xuân mới con mừng tuổi mẹ, và xuân hạ thu đông lúc nào chúng ta cũng có cha mẹ của chúng ta đang hiện hữu.

Xuân qua Hạ mãn Thu Đông trở lại, Đó là bài thơ "Công Cha Nghĩa Mẹ" mà tôi sáng tác cách đây gần cả chục năm kể từ khi mẹ tôi mất năm 1999. Trong bài thơ này có cả cha nữa . Như câu" Cha kính yêu cha giả từ quang ải, bài Thơ này tôi đuợc viết lên trong mùa báo hiếu để dâng lên hương hồn cha mẹ. Khi mà trước cửa nhà tôi những cành lá thi nhau đổi màu để rơi rụng, tính từ Vu Lan ấy tới nay gần cả chúc năm chớ bộ.

Bây giờ cũng mùa Thu sắp đến rồi đó, ngoài kia những cọng lá xanh đang thi nhau đổi thành màu vàng và sắp đến là đỏ và rơi rụng, chỉ còn cành cây trơ trọi, còn những thứ khác phải rơi rụng hết. Tôi nghĩ thân người rồi cũng vậy. Mới đây, tôi có dịp nghe cuốn băng Paris By Ninght số 72 thực hiện tại xứ lạnh Canada cũng trong mùa thu thay lá, nghe nói thời gian đó lạnh lắm. Những ngọn lá phong đỏ ói đang thi nhau chờ rụng xuống rất đẹp, bỏi vì khi rụng xuống là nó trở thành bốn năm màu lận.

Năm xưa Đức Thế Tôn, chỉ dẫn cho ngài Mục Kiền Liên vào địa ngục cứu mẹ Ngài, Ngài thật là một con người Đại Hiếu, bởi vậy cho nên trong Đạo Phật gọi Ngài là Đại Hiếu Mục Kiền Liên. Thật không sai chút nào. Ngài là Tấm gương Hiếu Hạnh nên đời tặng Ngài danh hiệu rất xứng đáng.Nguyên Pháp Hoàng Xuân Luật đã ứng xử những lời nói về mẹ sau đây.
"Vu, là về trên con đường cứu khổ
Lan, bừng lên nở rộ đoá ưu đàm"

Đúng với tư cách của người mẹ, bởi vừa qua tôi có nghe Ca sĩ Hương Thuỷ ca bài Ca Dao của Nhạc sĩ Đặng Quang Vinh, tôi thích nghe đoạn " Mẹ già như chuối ba hương, như xôi nếp một như đường mía lau". Nghe ngọt ngào làm sao! Dù biết rằng chuối ba hương, xôi nếp một. thứ mà đất trời ban tặng khó tìm kiếm được, nhưng khi nghe khúc hát truyền cảm đó mình thấy nhớ mẹ vô cùng. Và như lời thơ ai đó đã đề.

" Năm xưa tôi còn nhỏ
Mẹ tôi đã qua đời
Quanh tôi ai cũng khóc
Im lặng tôi sầu thôi
Để giòng nước chảy
Là bớt khổ đi rồi"

Tuy những lời thơ này đã được Thiền Sư Thích Nhất Hạnh ghi trong Bài Bông Hồng Cài Aó mặt dù đọc những áng văn của Thầy rất hay, nhưng chúng ta không đích thực nắm bắt được người mẹ bằng xương bằng thịt thì cũng vô bổ mà thôi.

Nhân mùa Vu Lan Báo Hiếu, xin thành kính chúc chư tôn giáo phẩm vạn sự cát tường, chúng sinh dị độ, quý thiện nam tín nữ Phật tử khắp nơi một mùa Vu Lan Báo Hiếu đầy vui vẻ.
Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát, Ma Ha Tát

[Tâm Nguyên An]
(Source: )
  Google Boomarks   Google Buzz