Luân Hồi
 
Tìm kiếm: Tìm trong :   TÌM KIẾM NÂNG CAO - new
Kính Thầy,

Cháu Ánh mới điện thoại cho con nói lại lời Thầy dặn.

Trước hết con kính lời thăm Thầy, kính chúc Thầy vô lượng... Read more
Trương Thị Gấm 
TIN TỨC >>  >Phật Học >>  Căn bản Phật pháp
Cuộc đời Đức Phật Thích Ca qua những vần thơ
Cuộc đời Đức Phật Thích Ca từ khi sơ sinh đến lúc nhập diệt là một tấm gương sáng trong hành trình tìm đạo, hành đạo và truyền đạo để cứu chúng sanh ra khỏi biển khổ. Người cương quyết đoạn tuyệt cảnh đời vương giả, cung điện nguy nga, dấn thân vào gian khổ để tìm ra con đường về với chân lý, về với ánh Đạo từ bi "vì đêm tối nên ta phải đi tìm ánh sáng". Trải qua biết bao chướng ngại, thử thách, gian truân, suốt 49 năm Người không hề lùi bước, Người xả thân vì tất cả chúng sanh, bảo bọc, yêu thương muôn loài vạn vật như chính bản thân mình.
Ánh đạo từ bi

Thái tử Tất Đạt Đa ra đời tại Ca tỳ La vệ
Một vương thành dưới chân rặng Hi Mã lạp Sơn
Con quốc vương Tịnh Phạn và hoàng hậu Ma Gia,
Đản sinh ngày khi hoàng hậu vịn cành Vô ưu vườn ngự uyển
Một buổi sáng đầu xuân, muôn chim reo hót
Hoa nở khắp vòm trời chào đón đấng từ bi.
Ba mươi hai tướng tốt hiên ngang
Bước bảy bước liền bảy hoa sen nở.
Một tay chỉ trời, một tay chỉ đất
Dõng dạc tuyên ngôn khai thị chúng sanh:
"Trên dưới cõi trời không gì hơn Phật tánh".

Được tin lành,


A Tư Đà, một tiên tri bác học
Đạo sĩ Bà La Môn xin vào yết kiến triều ca,
Vừa cúi đầu quỳ sụp lạy Thái tử Tất Đạt Đa
Đạo sĩ ngửa mặt cất tiếng cười vang như sấm.
Rồi bỗng dưng nước mắt như mưa, ông khóc rống
Vua hỏi: "vì sao?". Đạo sĩ giải bày:
"Ta cười vui vì nhân thế từ đây
Sẽ có một cứu tinh toàn vẹn.
Ta khóc cho thân nầy bạc phước
Chẳng sống được bao lâu để lãnh hội đấng siêu nhân,
Vì Thái tử đản sanh khi ta quá già nua
Không còn kịp để thọ giáo bậc tối cao trí tuệ".
Bảy ngày sau khi hạ sanh Thái tử
Hoàng hậu Ma Gia từ giã cõi đời.

Thái tử lớn lên trong tình yêu quí của vua cha và di mẫu, Trong lụa là nhung gấm,

Tuyệt đỉnh cao sang, hoàng gia vương giả
Tráng lệ nguy nga, gác ngọc lầu vàng.
Mười sáu tuổi thành hôn cùng Da Du Đà La công chúa
Một giai nhân vương quốc láng giềng.
Đức hạnh đoan trang, được tuyển chọn từ hàng bao nhiêu vị công nương.
Sống bình thản, chẳng ưu tư bên con ngoan vợ đẹp.
Đến một buổi nọ ra ngoài thành dạo mát,
Ngài giật mình thấy bao nổi xót xa;
Kia bệnh nhân đau đớn kêu la,
Nọ ông lão quằn quại trong cơn hấp hối,
Đây em bé bên lề đường đói ăn gầy guộc,
Những cụ già sâu thẳm nếp nhăn,
Đàng xa kia một xác thân rửa nát thúi hôi,
Bầy quạ, canh canh, bọ giòi đang rỉa rút.
Mạnh được, yếu thua, tranh giành hơn thiệt,
Chim chóc ăn côn trùng,
Dã thú ngoạm thịt tươi.
Những đau thương đầy rẫy cuộc đời,
Người chứng kiến mà ruột đau quăn thắt.
Thời gian qua trong chăn êm nệm ấm
Giữa hoàng thành bên hạnh phúc vàng son,
Bể khổ, sông mê, mộng huyễn, vô thường
Không nghe thấy, chưa một lần nghĩ đến!
Chợt tỉnh giấc, Người khao khát tìm đường cứu khổ.

Bỗng một hôm,

Thấy dáng khoan thai bước chân người đạo sĩ
Vẻ an nhàn thanh thoát tựa đài sen
Dáng ung dung không vướng bận bụi trần
Như hé mở cho Người con đường xuất thế.
Tim rướm máu thương nỗi đau nhân loại.
Yết kiến vua cha Người tha thiết tỏ bày
Ý hướng ra đi tìm đạo cứu muôn loài
Tìm ánh sáng, cứu trần ai thoát trầm luân khổ ải.
Vua Tịnh Phạn nát lòng ngăn cản
Dùng mọi lời khuyên nhủ, Người vẫn chối từ.
Ngỡ cung vàng chưa đáp ứng hết niềm vui
Tìm mọi cách làm đẹp lòng Thái tử,
Vua truyền lệnh xây thêm lâu đài, tuyển thêm mỹ nữ,
Ngày lẫn đêm hết mực nuông chiều,
Những mong Người thay đổi ý nguyền.
Nhưng trái lại càng thêm thôi thúc
Chí đã quyết, vào một đêm không ngủ,
Đến Long sàng lạy tạ hiếu ân
Lúc vua cha đang trong giấc điệp nồng,
Rồi nhẹ bước viếng hiền thê, con trẻ.
Quỳ thật lâu bên vợ hiền, con dại,
Vẻ ưu tư bao phủ nét từ dung,
Nhón gót ra đi trở lại bao lần,
Mới dứt khoát quay lưng vén rèm cất bước
Cùng Sa Nặc, người hầu thân tín,
Vững tay cương, thẳng tiến vuợt hoàng thành,
Bỏ lại sau lưng mọi luyến tiếc, ưu phiền
Tình yêu nhân loại Người đặt lên trên hết.
Cắt mớ tóc dài bên dòng A Nô Ma thanh khiết,
Cởi lớp nhung bào khoác y tăng sĩ đơn sơ.
Quay bảo người hầu: "Ngươi hãy trở lại hoàng cung
Vì đêm tối nên ta phải đi tìm ánh sáng".
Rồi từ đó đêm ngày tu học,
Rong ruổi khắp nơi, mặc nắng gió tuyết sương.
Nay bóng cây, mai hang đá, triền non,
Vượt suối băng rừng, sáu năm dài tầm sư học đạo.
Thọ giáo lý dù đã bao lần chứng đạt
Người vẫn không thỏa chí hài lòng,
Vẫn như chưa sáng tỏ, chưa thông,
Vì nhận thấy đó chưa phải là chánh giác.
Tu khổ hạnh, sáu năm dài ép xác,
Diệt hoại thân, nên trí tuệ chẳng hanh thông.
Người hiểu ra thân thể phải mạnh lành
Đuốc trí tuệ mới mong thắp sáng.
Uống bát sữa do bà Sujata dâng cúng,
Lần đến sông Ni Liên Thuyền tắm sạch thân mình,
Nghe dần dà như có sức hồi sinh
Người nhẹ bước đến gốc Bồ đề xanh mát.
Vừa lúc ấy Đồng tử Cát Tường dâng ngải thảo
Đan thành tòa tọa cụ, nhập thiền.
Suốt 49 ngày ròng rã triền miên
Với tâm huyết cứu nhân độ thế.
Quyết khám phá huyền bí thâm sâu vũ trụ,
Quyết tìm ra đạo lý nhiệm màu.
Nguyện dầu cho thịt nát xương tan
Cũng nhất định đạt thành chân lý.
Đã bao phen ma vương biến muôn hình vạn trạng
Bằng mọi phương, mọi cách hại Người.
Chúng sợ ánh đạo vàng soi sáng thế nhân
Sẽ diệt mất biểu tượng của chúng là:
Tham, sân, si, ái, dục...
Bồ tát Cồ Đàm vững niềm tin sắt đá
Dùng sáu pháp Ba La Mật toàn thắng ma vương.
Đến canh hai Người chứng quả Túc Mệnh Minh,
Biết tiền kiếp, vị lai của mình, của nhân gian thiên hạ.
Đến nửa đêm Người chứng quả Thiên nhãn Minh vi diệu
Thấu hiện tượng, nguyên nhân sinh diệt của chúng sanh.
Sang canh ba, ánh đạo rạng ngời
Người đắc thành chánh quả, Lậu Tận Minh siêu thế.
Nhận thức gốc phiền não để diệt trừ phiền não,
Màn vô minh được giải tỏa, trí tuệ tinh anh.
Tâm an bình trong trạng thái vô vi
Người chứng quả Vô Sanh Bất Diệt.
Đạt chánh quả Người hoàn toàn đắc đạo
Giữa đêm rằm rực ánh trăng sao
Khắp tầng trời vạn vật đón chào
Ánh đạo rực rỡ, rạng ngời muôn thuở.
Cõi nhân thế từ nay có Phật,
Cứu sinh linh thoát bể khổ trầm luân.
Đức Thích Ca Mâu Ni đem ánh từ quang,
Đem Phật pháp nhiệm màu rải muôn nơi vạn nẻo.
Suốt 49 năm không hề lùi bước,
Vượt biết bao chướng ngại, thử thách, gian truân.
Phật xả thân vì tất cả chúng sanh,
Bảo bọc, yêu thương muôn loài vạn vật.
Bằng chính bản thân mình, Phật đi khắp nẻo đời cứu độ
Bằng trí tuệ cao siêu, mang hạnh phúc đến muôn loài.
Bằng đức từ bi, hỷ xả chuyển hóa nhân thế mê lầm
Bằng đạo lý uyên thâm, Phật soi đường, đưa con người quay về chân tâm kiến tánh.
Dấn thân san bằng mọi bất công giai cấp.
Với tuyên ngôn:
" Máu cùng đỏ, nước mắt cùng mặn,
Con người đều bình đẳng như nhau".
Trong hiểm nguy gian khó, Phật dấn bước tiên phong,
Khi lặn lội rừng sâu, lúc trèo non, vượt biển.
Khắp đó đây, ấm áp dịu êm trao truyền chánh pháp
Thống thiết giảng bày đạo lý thanh lương.
Với tấm lòng mong cứu độ chúng sanh
Hướng tất cả về với chân như hạnh phúc.

Khiêm tốn chối từ mọi danh nghĩa tôn vinh Người là thần thánh.
"Ta là Phật đã thành
Chúng sanh là Phật sẽ thành",

Người khẳng định:

" Tất cả chúng sanh đều có đức tánh Như Lai".
Lời Phật dạy với vô biên từ bi nhân ái.
Người hằng mong tất cả đều trở thành vị Phật,
Tất cả đều thoát vòng khổ ải trầm luân.
Từ bậc đế vương cho đến kẻ bần cùng
Phật ân cần ban pháp không phân biệt.
Không quản ngại chăm sóc bệnh nhân cùi hủi,

Tắm rửa, thay giặt cho tín đồ đệ tử trong cơn bệnh ngặt nghèo,

Không nề hà ô uế hôi thanh
Vì tha nhân Người quên mình phụng sự.

Sống cuộc đời đạm bạc,

Bình bát khất thực, chiếu cỏ gốc cây.
Bình dị đơn sơ, giữ đạo hạnh của một người con tỉnh thức.
Gần gũi, hòa mình với từng người Phật gặp.
Quỳ lạy đống xương khô vô chủ bên đường,
Xoa dịu nỗi đau người quan quả cô đơn,
Cảm hóa từ kẻ hung ác, đến người khôn kẻ dại.
Không bỏ qua bất cứ việc thiện nào dù rất nhỏ
Như giúp xỏ kim, an ủi bà lão nghèo khổ tật nguyền.
Lượng từ dung của Người mênh mông như thể đại dương.
Như bầu không khí bao la hài hòa nuôi vạn loại.
Người thản nhiên tự tại trước những vu oan, ám hại,
Dừng đức từ bi, trí tuệ, hóa độ hướng thiện hồi tâm.
Phật xót thương khuyến hóa kẻ mê lầm,
Kiên nhẫn cảnh tỉnh, thuyết phục mọi người quay về bờ giác.
Trước giờ nhập diệt bên rừng Sa La song thọ
Hơi thở sau cùng vẫn dành cho đại loại chúng sanh,
Người ân cần tha thiết dặn dò:
"Các con hãy tự thắp đuốc lên mà đi tới
Đừng cậy nhờ tha lực, tha nhân
Giữ giới luật nghiêm minh
Tận lực chuyên tâm hoằng pháp độ đời".
Nằm nghiêng mình về hông bên phải
Gối đầu phía Bắc, mặt hướng phía Tây,
Phật nhập Niết bàn, trời đất chuyển rung
Hương giác ngộ tỏa mênh mông bát ngát
Ánh đạo vàng nơi nơi chiếu rạng,
Tình thương thiêng liêng bao phủ vạn loài

Lượng từ bi tràn khắp muôn nơi,
Đời còn thống khổ, đạo lý vi diệu của Người còn vang vọng.
Phật pháp uyên thâm vô biên trải rộng,
Vời vợi thênh thang, vượt biển lớn trời cao.
Danh hiệu Phật vĩnh viễn trường tồn
Trong tân khảm muôn triệu người hằng mong giải thoát.
Hằng hà ánh đuốc giơ cao bước theo con đường Người khai mở
Lời tụng niệm tín thành trùng trùng chất ngất tận trời mây:

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

[Đại Đức Thích Phước Ngọc - Vườn hoa Phật giáo]
(Source: )
  Google Boomarks   Google Buzz